Tâm sự nghẹn đắng của bà mẹ để con tự xem tivi, chơi ipad khiến bé mắc tự kỷ

Đồng Diệu Tường Anh 22/03/2017 Comments Off

“Khi con cứng cáp, tôi chủ quan suy nghĩ đơn giản: Cho bé xem tivi và chơi ipad một mình để mẹ có thời gian làm việc nhà”, chị Huệ luôn dằn vặt bản thân.

Tình cờ gặp chị Phạm Thị Huệ (27 tuổi- Gò Vấp, TP.HCM) ở lớp học dành cho trẻ tự kỷ, chúng tôi đã ngỏ lời xin chị chia sẻ về hành trình cùng con đối diện với hội chứng tự kỷ mà nhiều người nghĩ đó là một căn bệnh. Chị từ chối vì sợ con trai mình sẽ bị xã hội khinh miệt.

Chị cúi mặt im lặng, những giọt nước mắt từ từ rơi. Nhưng rồi, chị đã đồng ý. Chị bảo, chị muốn các bậc cha mẹ biết rằng: Trẻ bị tự kỷ không phải dạng khuyết tật không thể can thiệp được. Đồng thời, chị muốn những người mẹ chung số phận biết cách đối diện với câu chuyện: Con mắc hội chứng tự kỷ.

Cho con một mình xem tivi, chơi ipad nào ngờ…

Sau kết hôn, vợ chồng chị Huệ ra ở riêng. Vì thế, đứa con đầu lòng chào đời, chị là người duy nhất chăm lo, sữa cháo cho con. “Thường, ông xã sẽ đảm nhiệm việc kiếm tiền, tôi ở nhà cơm nước và chăm sóc con cái. Khi con cứng cáp, tôi chủ quan suy nghĩ đơn giản: Cho bé xem tivi và chơi ipad một mình để mẹ có thời gian làm việc nhà”, chị Huệ tâm sự.

Con trai được 2 tuổi rưỡi, chị Huệ không thấy bé bi bô tập nói nên có ý định đưa con đi viện kiểm tra. Tuy nhiên, nội ngoại 2 bên đều ngăn cản và cho rằng con trai chị chậm nói giống bố: “3 tuổi ba nó mới biết gọi Mẹ ơi! Giờ đi khám vừa tốn tiền vừa không ra bệnh”.

2 tháng sau, chị Huệ cảm thấy tình hình con trai không ổn. Lần này, chị quyết định đưa con đến Bệnh viện Nhi Đồng 2 (TP.HCM) để thăm khám. Tại đây, bác sĩ chẩn đoán bé có nguy cơ mắc chứng tự kỉ.

Về nhà, tôi không đủ can đảm để nói với chồng về vấn đề con chậm nói. Tôi định âm thầm một mình tìm bác sĩ giúp con sớm tái hòa nhập cộng đồng. Nhưng, tôi  không có sức gồng gánh chuyện này. Nó rất quan trọng và ảnh hưởng tới tương lai cả đời của bé. Bởi vậy, tôi đã chấp nhận hiện thực và nói chuyện với ông xã. Nghe xong, chúng tôi chỉ biết ôm con… khóc”, chị Huệ nghẹn ngào.

con-tu-ky

Bật khóc vì hạnh phúc khi lần đầu nghe tiếng con gọi “Mẹ”

Khi con có biểu hiện của chứng rối loạn ngôn ngữ, chị Huệ nhanh chóng tìm bác sĩ và lên mạng đọc các phương pháp giáo dục chuyên biệt dành cho trẻ tự kỉ. Chị bảo, thời gian đầu, chị chỉ có thời gian dạy con tập nói vào buổi tối. Do đó, khả năng bé tiến bộ rất ít.

Quá lo lắng, chị đã xin nghỉ việc, ở nhà chuyên tâm “sát cánh” cùng con vượt khó giai đoạn khó khăn ấy. Chị đã cho bé tới trung tâm dạy trẻ tự kỷ nhưng ở đó chỉ học 1 giờ/ tuần. Cảm thấy chưa đủ, chị đã tìm thêm trường học dành riêng cho trẻ tự kỷ và gửi con vào đó nhờ các cô chỉ dạy, chăm sóc.

Với nỗ lực của chị Huệ và sự giúp đỡ của bác sĩ, con trai chị đã có tiến bộ rõ rệt. “Khi thằng nhóc cất tiếng gọi: Mẹ ơi! Con muốn ăn bánh ngọt, tôi đã bật khóc vì quá hạnh phúc, không tin vào sự thật. Dù đó chỉ là câu nói bập bẹ của một đứa trẻ nhưng với tôi, nó chất chứa bao nỗi niềm. Cuối cùng, sau 3 năm làm mẹ, tôi đã nghe thấy tiếng con bi bô bên tai”, chị Huệ xúc động.

Trong quá trình cùng con “chiến đấu”, chị Huệ nhiều lần dằn vặt, trách móc bản thân vì quá vô tâm, thờ ơ khi đã từng để con tự xem tivi và chơi ipad. Hiện giờ, thay vì làm việc cá nhân mỗi tối, chị đã dành thời gian chơi, nói chuyện cùng con. Thi thoảng, chị cho bé sử dụng ipad nhưng chỉ chơi các trò ghép hình vật hoặc hoa quả.

“Trước kia, tôi không dám nói với mọi người xung quanh con trai tôi mắc chứng rối loạn ngôn ngữ. Tôi mặc cảm sợ người ta quy trách nhiệm cho mình và khinh miệt con trai tôi. Giờ, tôi thấy hối hận vì che giấu chuyện đó.

Xin những ai có con bị tự kỷ, hãy thẳng thắn chia sẻ với gia đình, xã hội để giúp đứa trẻ mau tiến bộ, có cơ hội tái hòa nhập sớm hơn”, chị Huệ gửi lời nhắn nhủ tới các cha mẹ đang có con mắc chứng tự kỷ.

Sinh con ra, người mẹ nào cũng mong ngóng từng ngày được nhìn thấy con yêu lớn khôn, chập chững những bước đi, nô đùa và phát triển bình thường. Vậy mà, có những trang đời không phải lúc nào cũng êm đềm như một câu chuyện cổ tích, họ phải trải qua những  sóng gió, khó khăn vây quanh tưởng chừng bế tắc.

Nhưng, câu chuyện ấy vẫn đẹp khi người mẹ biết cố gắng, cùng con vượt qua giông tố tuổi thơ.

[Theo Eva/Khám phá]

Comments

comments

Comments are closed.