Bật khóc với phận đời buồn tủi và nghị lực nơi xứ người của “bé” Xuân Mai: “Tôi chấp nhận hiện thực vì…

Đồng Diệu Tường Anh 07/06/2017 Comments Off

Trong ký ức của nhiều người, hình ảnh bé Xuân Mai thuở hát “Con cò bé bé” vẫn còn vẹn nguyên vì hình ảnh của em ngày đó quá đẹp. Có lẽ không ngoa khi nói em của thuở đó đã trở thành một biểu tượng, một huyền thoại tuổi thơ.

Không có đứa trẻ nào vào những năm cuối thập niên 90 là chưa từng nghe em hát cả. Ngày ấy, nhà nào có trẻ con thì chắc hẳn nhà ấy có đĩa “Con cò bé bé”. Xuân Mai nổi tiếng đến mức trở thành thần tượng, ngôi sao nhí không chỉ của trẻ em mà còn của cả người lớn nữa.

Hình ảnh bé Xuân Mai thời thơ ấu.

Hình ảnh bé Xuân Mai thời thơ ấu.

Có lẽ vì thế mà tuổi thơ của em không được trọn vẹn. Tài năng của em đã giúp em kiếm được tiền ngay từ thuở lên 2. Và cứ thế, con đường em đi đã được những người lớn định sẵn. Em cứ miệt mài ca hát, hết show này đến show khác, khắp trong Nam ngoài Bắc, quay hình rồi thu âm, bận rộn với những buổi luyện tập không ngơi nghỉ. Xuân Mai không có một tuổi thơ giống như bao đứa trẻ khác. Em là một ngôi sao đứng dưới ánh đèn sân khấu và sự rực rỡ của ánh sáng đó về sau lại trở thành một nỗi buồn, một sự tiếc nuối trong em.

Xuân Mai là con gái của nhạc sĩ Tuấn Cảnh. Mẹ của em là một Việt kiều Mỹ quê gốc ở Tiền Giang. Trong một chuyến về nước làm bộ đĩa karaoke, mẹ em đã gặp cha em, nhạc sĩ Tuấn Cảnh qua lời giới thiệu của một người bạn. Và người phụ nữ trải qua một lần đò dang dở như mẹ em đã phải lòng anh nhạc sĩ nghèo đẹp trai và lãng tử. Họ nhanh chóng kết hôn và cùng nhau mở 1 phòng thu trên đường Trần Bình Trọng. Một người bạn của gia đình từng bảo rằng không biết tình yêu đó có thực sự xuất phát từ chân tâm hay không? Người ta chỉ biết là sau đó cha của em đã chạy theo một người phụ nữ khác, còn mẹ của Xuân Mai khi ấy dắt theo em cùng em trai rời khỏi quê hương, bắt đầu một cuộc sống cay đắng nơi xứ người. Năm ấy, Xuân Mai tròn 9 tuổi.

Cuộc sống ở Mỹ của mẹ con Xuân Mai không hề sung túc như nhiều người vẫn nghĩ. Mẹ em đã rất vất vả để chăm lo cho hai chị em em, ngày ngày đầu tắt mặt tối đứng bán thuê cho một tiệm băng đĩa ở một góc chợ của cộng đồng người Việt ở Cali. Tuổi thơ buồn của Xuân Mai khép lại với những ngày tháng lặng lẽ nơi xứ người, không có bóng dáng người cha bên cạnh, không còn hào quang cũng chẳng có lời ca tụng…

Lần trở về không được đón nhận và lựa chọn của Xuân Mai

Những ngày sống trên đất Mỹ, chưa bao giờ niềm khát khao được đứng trên sân khấu một lần nữa nguôi ngoai trong em. Năm 14 tuổi, Xuân Mai cùng mẹ trở về Việt Nam. Em muốn một lần nữa được hát trước hàng nghìn khán giả, được đứng dưới ánh đèn sân khấu. Nhưng lần trở về này là một sự bẽ bàng. Công chúng không thể chấp nhận một Xuân Mai của tuổi 14. Họ không đón nhận em vì không thể quên và cũng không muốn xóa bỏ hình ảnh của bé Xuân Mai 2 tuổi trong lòng họ. Nhiều người thậm chí còn bảo em là Xuân Mai “giả”, thất vọng khi thấy em không còn giống như ngày xưa nữa, thậm chí chê bai em đủ điều, nào là em “già trước tuổi”, nào là em “quá Mỹ, ăn mặc hở hang”… Những lời đó như những nhát dao cứa vào lòng em.

Bé Xuân Mai bên chồng, con.

Bé Xuân Mai bên chồng, con.

Dù chưa bao giờ nói ra nhưng việc em lặng lẽ quay lại Mỹ cho thấy em buồn và thất vọng đến chừng nào. Song Xuân Mai lại là một cô bé chín chắn và hiểu chuyện hơn bất kỳ một cô bé đồng trang lứa nào. Những ngày nhọc nhằn nơi xứ người cùng mẹ đã dạy cho em biết chấp nhận cuộc sống và biết đủ với cuộc sống ấy. Không thể quay lại với ánh hào quang sân khấu, em bằng lòng với cuộc đời giản dị của một cô gái bình thường, đi học và làm việc để trang trải cho gia đình. Mẹ em hiện giờ không còn lao động được nữa vì bệnh tật, Xuân Mai phải bươn chải vì là trụ cột chính trong nhà. Em còn thay mẹ trả tiền học phí cho em trai.

Rồi Xuân Mai kết hôn và sinh con. Chồng em cũng là một người đàn ông bình dị. Như bao người phụ nữ khác, Xuân Mai cảm thấy hài lòng và hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình. Khi nghe em nói: “Tôi nghĩ trong cuộc sống luôn phải lựa chọn. Mỗi người không thể tham lam và muốn có trong tay mọi thứ tốt đẹp và hoàn hảo cùng lúc được”, người ta mới hiểu tại sao em không kiên trì với sự nghiệp ca hát mà chọn cuộc sống của một phụ nữ bình thường. Dẫu biết thế song câu nói này của em vẫn khiến người ta thấy chạnh lòng, rồi lại nghĩ biết đâu vậy mà em lại hạnh phúc. Với một cô gái có số phận long đong như em, sự bình yên và ấm áp của gia đình có lẽ sẽ mang đến cho em một cuộc sống tốt đẹp.

Theo Webtretho

Comments

comments

Comments are closed.